Điều tôi học được từ Mai Tâm


“Cô Hân ơi, cô Hân giống như cái đùi gà của con vậy đó”

“Sao lại là đùi gà?”

“Vì con thích ăn đùi gà nhất”


Suốt 11 năm gắn bó với Mái ấm Mai Tâm, chị Phạm Ngọc Bảo Hân luôn cảm thấy mình được nhiều hơn những gì đã cho đi. Niềm vui của chị là được chăm sóc các em nhỏ, được các em yêu thương, quý mến như người nhà và đặc biệt là đước thấy những sinh linh bé bỏng trong vòng tay mình năm nào lớn lên khỏe mạnh, học hành đến chốn và trở thành những con người tử tế của xã hội.


Cái đùi gà

Chị Hân bén duyên với Mai Tâm khi được nhận lời mời trở thành mẹ đỡ đầu của một bạn nhỏ ở mái ấm vào năm 2010. Từ đó, chị Hân trở thành một trong những tình nguyện viên kỳ cựu của mái ấm đến tận bây giờ. “Nói là giúp đỡ các em, thực ra là ngược lại, tôi học được từ tụi nhỏ nhiều điều.” – Chị Hân cho biết.

Chị Hân chăm sóc các em nhỏ ở mái ấm

Điều đầu tiên chị Hân học được ở mái ấm có lẽ là niềm tin được xây dựng từ sự kiên trì và nhẫn nại. Ngày mới đến và nhìn đám trẻ lớn chỉ đứng từ xa nhìn mình với ánh mắt dè dặt, chị Hân hiểu được các em có những rào cản vô hình với mình. Thế là đều đặn mỗi tuần, chị Hân đều đến với các dẫu ngày nắng hay ngày mưa, từ từ bước vào thế giới của các em. Chị nhiệt tình chơi với các bé nhỏ, năng nổ giúp đỡ và âm thầm quan sát các bé lớn để hiểu tính tình của từng bạn. Trong thời gian đó, các bé cũng quan sát chị, bắt đầu thấy thiện cảm và mở lòng mình hơn.


Chị Hân chia sẻ một kỷ niệm dễ thương: “Có một bé gái rất ít nói, bé chỉ lẳng lặng nép một góc nhìn khi thấy tôi chơi với em của bé. Thời gian sau bé được mẹ đón về rồi lại trở lại mái ấm để đi học. Từ đó thái độ của bé với tôi thay đổi nhiều. Bé gần gũi với tôi hơn, lâu lâu sẽ chạy lại ôm ấm tôi. Có lần bé nói tôi giống như cái đùi gà của bé. Tôi hỏi tại sao, bé bảo vì con thích ăn đùi gà nhất”. Chị Hân bật cười trước cách ví von ấy, nhưng chị cũng rưng rưng vì phải thương lắm, quý lắm mới được là cái đùi gà của con. Từ một bạn nhỏ khép kín, bé đã dần học được cách bày tỏ tình cảm với những người xung quanh qua lăng kính ngây ngô vụng dại.


Sống như con trẻ

Cứ thế qua nhiều năm, chị Hân dần trở thành người bạn, người chị em thân thiết mà các bé có thể chia sẻ những câu chuyện vui buồn. Chị nhận ra mỗi bạn nhỏ đều có một trái tim thuần khiết: dù đã trải qua nhiều tổn thương nhưng chỉ cần dìu dắt đúng cách thì đều có thể được chữa lành những rạn vỡ, mài giũa những góc cạnh và giúp các bé trở thành con người lương thiện.


Con gái đỡ đầu của chị chính là một ví dụ điển hình. Em có cá tính mạnh, có phần nóng nảy nhưng cũng là cô bé giỏi quan sát, nhiệt tình trong công việc chung và có lòng trắc ẩn. Năm nào tết đến, chị cũng đón bé về ăn tết cùng gia đình mình. Một năm nọ, bé năn nỉ chị đón một em nhỏ hơn ở mái ấm về cùng. Chị rất ngạc nhiên vì bé và em không những không thân thiết mà còn hay mâu thuẫn với nhau.


Hỏi ra mới biết, bé nghe mọi người nói em không có ai đón về. Vượt lên những cảm xúc của bản thân, bé đã vì cảm thông cho thiệt thòi của bạn mà cố gắng để giúp bạn theo cách riêng của mình. Điều đó làm chị rất cảm động, mặc dù rốt cuộc năm ấy chị đã có một mùa tết “đáng nhớ” vì phải luôn phân giải cho những lần cãi nhau của hai em nhỏ.

Chị Hân học được nhiều điều quý giá từ các bạn nhỏ

Hay như một bé nọ bị bỏ rơi ngoài đường, vì ba bé hứa sẽ quay lại nên bé mỗi ngày bé đều đứng trước cửa để đợi ba đón về. Từ năm nay sang năm khác, bé chờ hoài mà vẫn chẳng thấy ba đâu. Khi niềm tin dần sụp đổ, thù hận bắt đầu nhen nhóm trong em, mọi người ở mái ấm đã luôn cố gắng động viên và giúp bé hoà giải. Dần dần, em hiểu rằng có lẽ ba không đến gặp mình cũng là vì có những nỗi khổ tâm riêng.


Mặc dù bỏ rơi bé là sai trái, nhưng cũng vì vậy mà bé được gặp và đón nhận tình yêu thương của mọi người ở mái ấm. 5 năm sau, mái ấm tìm lại được ba của bé. Điều đầu tiên mà bé đã làm là chạy đến ôm ba thật chặt. Từ sự kiện đó, chị Hân trộm nghĩ, người lớn nhiều khi không thể bỏ qua những hiềm khích và thù hận mà thấu cảm cho nhau như cách các bé đã làm. Các bé đã dạy chị bài học vô cùng đắt giá, đó là hãy luôn giữ tâm hồn mình trong sáng như là con trẻ.


Nói về thời gian đồng hành với mái ấm, chị Hân chia sẻ: “Không phải tôi đã làm được gì cho các em mà là các em đã mang đến cho tôi điều gì. Những hôm tôi không thể đến mái ấm các bé sẽ gọi điện than thở ‘con nhớ cô Hân quá’. Có chuyện gì vui, chuyện gì buồn các bé đều tin tưởng kể với tôi. Có món gì ngon các bé cũng để dành phần cô Hân”.


Cho dù có bao nhiêu khó nhọc, chỉ cần những niềm vui nhỏ bé như vậy đã đủ để chị hạnh phúc với công việc phục vụ của mình. Không chỉ riêng chị Hân, tất cả tình nguyện viên và nhân viên của mái ấm Mai Tâm đều đang nỗ lực vì một giấc mơ thật đẹp, đó là chứng kiến các em vượt lên bệnh tật, phát triển về cả trí tuệ lẫn nhân cách và được trở về trong vòng tay yêu thương của gia đình.


Tìm hiểu thêm về Mái ấm Mai Tâm và liên hệ đồng hành tại:

Fanpage: https://www.facebook.com/Maitamshelter

Website: maiammaitam.org




4 lượt xem0 bình luận

Bài đăng gần đây

Xem tất cả